n
Nghe · Nhớ Hoài
Tuyển tập
Thư viện
Tuyển tập
›
Cà phê sáng của mẹ
Cà phê sáng của mẹ
Văn bản
1247 / 5000
Cà phê sáng của mẹ Nhà tôi có một thói quen chẳng biết bắt đầu từ bao giờ: sáng nào mẹ cũng pha cà phê cho ba. Một cái phin nhôm cũ kỹ, đặt trên chiếc ly thủy tinh dày, từng giọt cà phê rơi xuống tí tách trong khi cả nhà còn đang ngái ngủ. Tôi lớn lên cùng cái âm thanh ấy. Tiếng nước sôi reo trong ấm, tiếng muỗng khuấy lanh canh, tiếng mẹ trở mình dậy sớm nhất nhà. Hồi nhỏ tôi không hiểu, sao mẹ không ngủ thêm chút nữa cho khỏe. Mãi sau này tôi mới biết, đó là cách mẹ thương ba — một sự thương lặng lẽ, không lời, gói trọn trong một ly cà phê mỗi sáng. Giờ tôi đi làm xa, ở trọ một mình. Mỗi sáng tôi cũng tự pha cho mình một ly cà phê. Nhưng lạ thay, dù tôi mua loại cà phê đắt tiền nhất, dùng máy pha hiện đại nhất, vẫn không sao tìm lại được cái vị của những buổi sáng năm xưa. Có lẽ thứ tôi nhớ không phải là cà phê. Tôi nhớ căn bếp nhỏ ám khói. Nhớ dáng mẹ ngồi bên bậu cửa, tóc còn rối, nhìn ra khoảng sân đầy nắng sớm. Nhớ cái cảm giác bình yên khi biết rằng cả nhà vẫn ở đó, trọn vẹn, dưới một mái nhà. Cuối tuần này tôi sẽ về. Tôi sẽ dậy thật sớm, ngồi bên mẹ, nhìn từng giọt cà phê rơi. Và lần này, tôi sẽ pha cho mẹ một ly. Để mẹ biết rằng cái thói quen thương lặng lẽ ấy, tôi đã học được, và tôi cũng thương mẹ nhiều như thế.
Giọng đọc
Hoài My — nữ, ấm áp
Nam Minh — nam, trầm ấm
Giọng B (lời thoại)
Tắt
Hoài My — nữ, ấm áp
Nam Minh — nam, trầm ấm
Tốc độ
0.75×
1×
1.25×
1.5×
Hẹn giờ ngủ
Tắt
10 phút
20 phút
30 phút
60 phút
Hết bài
Nhạc nền
🌙 Đêm khuya
🌧 Mưa hoài niệm
🌿 Chữa lành
☕ Bình yên
🏡 Nhớ nhà
🔊 Nghe
Truyện này còn nằm trong:
Bình yên giữa bộn bề
Nhớ nhà, nhớ một thời
Cà phê sáng của mẹ — Nghe · Nhớ Hoài