n
Nghe · Nhớ Hoài
Tuyển tập
Thư viện
Tuyển tập
›
Chuyến xe buýt cuối ngày
Chuyến xe buýt cuối ngày
Văn bản
1319 / 5000
Chuyến xe buýt cuối ngày Có một khoảng thời gian trong đời, tôi đi làm bằng chuyến xe buýt cuối cùng trong ngày. Sáu giờ rưỡi chiều, khi thành phố lên đèn, tôi leo lên xe, tìm một chỗ cạnh cửa sổ, và để cả ngày mệt nhoài trôi qua theo những con phố. Chuyến xe cuối ngày bao giờ cũng vắng. Chỉ có vài người. Một bác công nhân ngủ gật, tay vẫn ôm túi đồ nghề. Một cô sinh viên cắm tai nghe, mắt nhìn xa xăm. Một người mẹ trẻ bế con, khẽ hát ru bằng giọng mệt mỏi mà ấm áp. Mỗi người mang theo một câu chuyện riêng, một gánh nặng riêng, cùng chung nhau một quãng đường về nhà. Tôi thích nhìn thành phố qua ô cửa kính mờ hơi nước. Những bảng hiệu nhấp nháy. Những quán ăn bắt đầu đông khách. Những mái nhà sáng đèn, sau mỗi ô cửa sổ ấy là một gia đình đang quây quần. Tôi tự hỏi, trong cả triệu con người ngoài kia, có ai cũng đang mệt như mình, cũng đang cố gắng từng ngày như mình không? Và tôi nhận ra, có chứ. Rất nhiều. Cái thành phố tưởng như lạnh lùng này thật ra đầy ắp những con người đang lặng lẽ gắng gượng, lặng lẽ hy vọng, lặng lẽ thương yêu. Xe dừng ở trạm của tôi. Tôi bước xuống, gió đêm mát rượi. Phía trước là con hẻm dẫn về nhà, nơi có ngọn đèn ai đó để chờ. Một ngày nữa đã qua. Tôi đã đi hết một ngày của mình, không hẳn trọn vẹn, nhưng cũng đã cố gắng hết sức. Và như thế, là đủ cho hôm nay rồi.
Giọng đọc
Hoài My — nữ, ấm áp
Nam Minh — nam, trầm ấm
Giọng B (lời thoại)
Tắt
Hoài My — nữ, ấm áp
Nam Minh — nam, trầm ấm
Tốc độ
0.75×
1×
1.25×
1.5×
Hẹn giờ ngủ
Tắt
10 phút
20 phút
30 phút
60 phút
Hết bài
Nhạc nền
🌙 Đêm khuya
🌧 Mưa hoài niệm
🌿 Chữa lành
☕ Bình yên
🏡 Nhớ nhà
🔊 Nghe
Truyện này còn nằm trong:
Dành cho những đêm mất ngủ
Bình yên giữa bộn bề
Khi thấy mình cô đơn
Chuyến xe buýt cuối ngày — Nghe · Nhớ Hoài