n
Nghe · Nhớ Hoài
Tuyển tập
Thư viện
Tuyển tập
›
Gửi người thương cũ
Gửi người thương cũ
Văn bản
1382 / 5000
Gửi người thương cũ Đã lâu rồi tôi không nghĩ về em. Hoặc tôi vẫn nghĩ, chỉ là tôi đã học được cách để nỗi nhớ không còn làm mình đau nữa. Hôm nay đi ngang quán cà phê quen, nơi mình từng ngồi cả buổi chiều chẳng nói gì nhiều, chỉ nhìn nhau cười. Quán vẫn còn đó, bài hát năm xưa vẫn còn được mở. Chỉ là không còn hai chúng ta. Tôi gọi một ly như em vẫn thường gọi, và bất giác mỉm cười với chính mình. Tôi từng nghĩ mất em là mất tất cả. Những ngày đầu, tôi giận em, giận mình, giận cả cái duyên phận ngắn ngủi. Tôi đã đi qua những đêm dài tưởng như không bao giờ sáng. Nhưng rồi thời gian, như một dòng sông kiên nhẫn, cứ chảy mãi, và mài mòn dần những góc cạnh sắc nhọn trong lòng. Bây giờ, khi nghĩ về em, tôi không còn thấy đau. Tôi thấy biết ơn. Cảm ơn em đã từng đến, đã dạy tôi biết yêu thương một người trọn vẹn, và cũng dạy tôi biết buông tay khi cần. Những kỷ niệm đẹp, tôi xin giữ lại. Những tổn thương, tôi xin để gió cuốn đi. Tôi mong em bình an. Mong em đã tìm được người biết trân trọng em hơn tôi ngày ấy. Mong những buổi chiều của em luôn có nắng, và những giấc ngủ của em không còn trằn trọc. Còn tôi, tôi vẫn ổn. Tôi đang học cách yêu thương lại từ đầu — bắt đầu từ chính mình. Và tôi tin, một ngày nào đó, khi đủ đầy trở lại, tôi sẽ lại biết yêu một người, theo cái cách dịu dàng mà em đã từng dạy tôi. Tạm biệt, người thương cũ. Cảm ơn, và bình yên nhé.
Giọng đọc
Hoài My — nữ, ấm áp
Nam Minh — nam, trầm ấm
Giọng B (lời thoại)
Tắt
Hoài My — nữ, ấm áp
Nam Minh — nam, trầm ấm
Tốc độ
0.75×
1×
1.25×
1.5×
Hẹn giờ ngủ
Tắt
10 phút
20 phút
30 phút
60 phút
Hết bài
Nhạc nền
🌙 Đêm khuya
🌧 Mưa hoài niệm
🌿 Chữa lành
☕ Bình yên
🏡 Nhớ nhà
🔊 Nghe
Truyện này còn nằm trong:
Khi lòng cần được chữa lành
Gửi người thương cũ — Nghe · Nhớ Hoài