n
Nghe · Nhớ Hoài
Tuyển tập
Thư viện
Tuyển tập
›
Hà Nội mùa thu của một người đi xa
Hà Nội mùa thu của một người đi xa
Văn bản
1251 / 5000
Hà Nội mùa thu của một người đi xa Người ta bảo mùa thu Hà Nội đẹp nhất trong năm. Tôi xa Hà Nội đã nhiều mùa thu, nhưng cứ đến độ tháng tám, tháng chín, lòng lại nôn nao một nỗi nhớ chẳng gọi thành tên. Tôi nhớ mùi hoa sữa. Cái mùi nồng nàn đến gắt, mà người ở xa thì thèm, người ở gần đôi khi lại thấy phiền. Tôi nhớ những gánh cốm xanh gói trong lá sen, nhớ tiếng rao khuya vọng vào con ngõ nhỏ. Nhớ cả cái se lạnh đầu mùa, đủ để khoác thêm một chiếc áo mỏng, đủ để người ta muốn đi chậm lại bên nhau. Ở nơi tôi sống bây giờ, quanh năm chỉ có hai mùa mưa nắng. Không có cái khoảnh khắc giao mùa khiến lòng người chùng xuống. Không có những hàng cây cơm nguội vàng rực bên hồ. Không có cái nắng hanh vàng như mật rót trên mái ngói rêu phong. Có lần một người bạn hỏi, sao không về? Tôi cười, chẳng biết trả lời sao. Có những nơi chốn ta yêu nhất lại là nơi ta không thể ở. Ta giữ nó trong tim như giữ một mùa thu mãi mãi không tàn, để mỗi khi mỏi mệt giữa dòng đời, lại có một chốn để quay về trong tâm tưởng. Mùa thu năm nay, tôi lại không về được. Nhưng tối nay, tôi sẽ pha một ấm trà sen, mở cửa sổ cho gió đêm lùa vào, và nhắm mắt tưởng tượng mình đang đi dưới hàng hoa sữa Nguyễn Du. Hà Nội của tôi ơi, dù ở đâu, tôi vẫn nhớ người da diết.
Giọng đọc
Hoài My — nữ, ấm áp
Nam Minh — nam, trầm ấm
Giọng B (lời thoại)
Tắt
Hoài My — nữ, ấm áp
Nam Minh — nam, trầm ấm
Tốc độ
0.75×
1×
1.25×
1.5×
Hẹn giờ ngủ
Tắt
10 phút
20 phút
30 phút
60 phút
Hết bài
Nhạc nền
🌙 Đêm khuya
🌧 Mưa hoài niệm
🌿 Chữa lành
☕ Bình yên
🏡 Nhớ nhà
🔊 Nghe
Truyện này còn nằm trong:
Phố thị những ngày mưa
Nhớ nhà, nhớ một thời
Hà Nội mùa thu của một người đi xa — Nghe · Nhớ Hoài