n
Nghe · Nhớ Hoài
Tuyển tập
Thư viện
Tuyển tập
›
Ổ bánh mì của bà
Ổ bánh mì của bà
Văn bản
1256 / 5000
Ổ bánh mì của bà Năm nhất đại học, có một dạo tôi túng đến mức trong túi chỉ còn vài đồng bạc lẻ. Cuối tháng, tiền nhà đã đóng, tiền ăn thì cạn. Một buổi tối đi học về, bụng đói cồn cào, tôi dừng lại trước xe bánh mì của một bà cụ ở đầu hẻm. Tôi đứng tần ngần một lúc, rồi định quay đi. Bà cụ gọi với theo: "Ăn ổ bánh mì không con?". Tôi ngại ngùng nói thật, rằng con không đủ tiền. Bà cười, nếp nhăn xô lại quanh khóe mắt: "Ngồi xuống đây. Bà mời". Bà làm cho tôi một ổ bánh mì đầy ắp, nhiều thịt hơn cả những ổ bà vẫn bán. Vừa làm bà vừa kể, ngày xưa bà cũng có một đứa con trai đi học xa, cũng từng có những tháng thiếu trước hụt sau. "Người ta giúp con bà, giờ bà giúp lại con. Vậy thôi". Tôi ăn ổ bánh mì đó mà mắt cay xè. Không phải vì đói nữa, mà vì cái ấm áp bất ngờ giữa một thành phố tôi cứ ngỡ là lạnh lùng. Nhiều năm trôi qua. Tôi ra trường, đi làm, cuộc sống đã khác. Con hẻm cũ giờ không còn xe bánh mì của bà nữa. Tôi không kịp nói với bà một lời cảm ơn cho tử tế. Nhưng tôi nhớ. Và mỗi khi gặp một ai đó đang khó khăn, tôi lại nghe văng vẳng câu nói của bà: "Người ta giúp con bà, giờ bà giúp lại con. Vậy thôi". Hóa ra lòng tốt không mất đi. Nó chỉ chuyền từ tay người này sang tay người khác, ấm mãi như một ổ bánh mì nóng giữa đêm.
Giọng đọc
Hoài My — nữ, ấm áp
Nam Minh — nam, trầm ấm
Giọng B (lời thoại)
Tắt
Hoài My — nữ, ấm áp
Nam Minh — nam, trầm ấm
Tốc độ
0.75×
1×
1.25×
1.5×
Hẹn giờ ngủ
Tắt
10 phút
20 phút
30 phút
60 phút
Hết bài
Nhạc nền
🌙 Đêm khuya
🌧 Mưa hoài niệm
🌿 Chữa lành
☕ Bình yên
🏡 Nhớ nhà
🔊 Nghe
Truyện này còn nằm trong:
Bình yên giữa bộn bề
Ổ bánh mì của bà — Nghe · Nhớ Hoài