n
Nghe · Nhớ Hoài
Tuyển tập
Thư viện
Tuyển tập
›
Sài Gòn ngày trở mưa
Sài Gòn ngày trở mưa
Văn bản
1252 / 5000
Sài Gòn ngày trở mưa Sài Gòn không có mùa. Người ta hay nói vậy. Nhưng ai sống ở đây đủ lâu rồi cũng nhận ra thành phố này có mùa riêng của nó — mùa nắng cháy da và mùa những cơn mưa đến không báo trước. Chiều nay trời lại trở mưa. Cơn mưa Sài Gòn ào tới như một người quen cũ, ướt sũng cả con hẻm nhỏ rồi đi mất chỉ sau mười lăm phút. Tôi đứng dưới mái hiên một quán cà phê ven đường, nhìn dòng người tấp vào trú mưa, vai kề vai với những người lạ mà chẳng ai thấy phiền. Có một cô bé bán vé số nép vào góc tường, ôm chặt xấp vé trong áo mưa mỏng. Có anh shipper dựng xe, lau vội màn hình điện thoại nhòe nước. Có đôi vợ chồng già chở nhau trên chiếc xe cũ, dừng lại, người chồng cởi áo khoác trùm lên vai vợ. Mưa Sài Gòn là vậy — nó làm người ta chậm lại một chút, gần nhau thêm một chút. Tôi nhớ những buổi chiều như thế này hồi còn đi học, cả đám ngồi trong lớp nhìn ra cửa sổ, mong mưa đừng tạnh để khỏi phải về. Giờ thì người mỗi đứa một nơi, có đứa đã đi thật xa. Chỉ có cơn mưa là vẫn vậy, vẫn đến rồi đi, vẫn để lại cái mùi đất ẩm thân thuộc đến nao lòng. Mưa tạnh. Thành phố lại sáng đèn. Tôi bước ra, hít một hơi thật sâu cái không khí mát lành sau mưa, và mỉm cười. Sài Gòn không có mùa, nhưng Sài Gòn có những cơn mưa để người ta nhớ.
Giọng đọc
Hoài My — nữ, ấm áp
Nam Minh — nam, trầm ấm
Giọng B (lời thoại)
Tắt
Hoài My — nữ, ấm áp
Nam Minh — nam, trầm ấm
Tốc độ
0.75×
1×
1.25×
1.5×
Hẹn giờ ngủ
Tắt
10 phút
20 phút
30 phút
60 phút
Hết bài
Nhạc nền
🌙 Đêm khuya
🌧 Mưa hoài niệm
🌿 Chữa lành
☕ Bình yên
🏡 Nhớ nhà
🔊 Nghe
Truyện này còn nằm trong:
Phố thị những ngày mưa
Nhớ nhà, nhớ một thời
Sài Gòn ngày trở mưa — Nghe · Nhớ Hoài